Tôi muốn nhận thông tin mới nhất từ Aptech      
 
   
 
CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO

LTV QUỐC TẾ ACCP
CHỈ CÓ TẠI CNC
CÁC KHÓA NGẮN HẠN

CHÀNG DEVELOPER BẠI NÃO VÀ HÀNH TRÌNH ĐẾN GOOGLE

Bằng sự đam mê và sự kiên trì, Trần Mạnh Chánh được Google mời đến California để phỏng vấn vị trí Software Developer, bằng chính khả năng lập trình của mình.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google 1

Trói chân, tập viết bằng tay

“Mang thai cháu được hơn bảy tháng, tôi bị tai nạn xe máy nên phải sinh non” - mẹ Quân, bà Lê Mạnh Nữ Vinh Sơn (thị trấn Ngãi Giao, Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu), nghẹn ngào nhớ lại. Khi lọt lòng Quân không được bình thường như những đứa trẻ khác. Bác sĩ chẩn đoán Quân bị hội chứng bại não. Khi Quân nhận thức được thế giới quanh mình thì đầu, tay, chân “đều không nghe theo ý mình”. Đến tuổi đi học, Quân mới mấp máy “ê, a” những âm đầu tiên. “Không ai nghĩ cháu có thể đến trường khi chỉ nằm một chỗ” - bà Vinh Sơn nói.

Nhưng rồi điều kỳ diệu đã đến. Sau những đợt kiên trì tập vật lý trị liệu, Quân có thể ngồi và cử động được ba ngón của bàn tay trái. Được một người bác là giáo viên Trường tiểu học Bình Giã (Châu Đức) đưa đến trường, những nét chữ đầu tiên Quân viết to bằng cả trang giấy đôi. Ba Quân, ông Trần Văn Giáo, mua một chiếc máy đánh chữ nhưng tay Quân không đủ sức gõ. Có máy tính để bàn, Quân mày mò bàn phím bằng những ngón chân. Những bài thi của Quân lúc ấy được đặc cách làm bằng chân trên máy tính của phòng giáo dục mang đến phòng thi. Những ngón chân ấy đưa Quân đạt danh hiệu học sinh tiên tiến trong những năm tiểu học.

Lên lớp 6, Quân được ba mẹ trang bị một máy tính xách tay để thuận tiện việc chép bài ở lớp. Tay phải bị liệt hoàn toàn, Quân nhờ mẹ trói chân mình lại, cắn răng mò mẫm bàn phím bằng cử động của ba ngón trên bàn tay trái. “Ở lớp mà đưa chân lên bàn thì... mất mỹ quan quá” - Quân cười và tâm sự bằng giọng trầm trầm, đứt quãng, đôi lúc phải nhờ người nhà “phiên dịch”.

Vượt lên nghịch cảnh, Quân khiến nhiều người khâm phục khi đậu vào trường THPT chuyên Lê Quý Đôn (Vũng Tàu) niên khóa 2007 - 2010 với số điểm môn chuyên gần như tuyệt đối, đoạt giải học sinh giỏi Tin học toàn quốc. Năm 2013, Quân được trường GGC (Mỹ) cấp học bổng 50%. Hiện, cậu là sinh viên năm cuối ngành Công nghệ Thông tin, Toán tại Mỹ.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google

Học bổng du học Mỹ đã mở ra cho Quân nhiều cơ hội mới.

Chưa dừng lại ở đó, vào tháng 11/2016, Quân còn được "gã khổng lồ" Google mời đến trụ sở của tập đoàn này ở California (Mỹ) phỏng vấn tuyển dụng kĩ sư phần mềm toàn thời gian.

Kể về hành trình đến google, Quân chia sẻ:

-Năm ngoái tôi ứng tuyển chương trình thực tập tại Google nhưng chưa được. Vừa rồi, dữ liệu vẫn còn nên họ gọi tôi nộp hồ sơ dự tuyển làm việc toàn thời gian. Sau vài vòng phỏng vấn online, họ mời tôi tới trụ sở để phỏng vấn trực tiếp ngày 18-11-2016.

Do tôi ngồi xe lăn, họ cho thêm một người đi cùng. Họ đài thọ vé máy bay, ăn ở, chi trả mọi chi phí cho hai người.

* Việc phỏng vấn diễn ra như thế nào?

- Tôi đến trụ sở Google lúc 9g thì 10g30 bắt đầu phỏng vấn. Có bốn người ở bốn mảng chuyên môn hỏi tôi trực tiếp. Hai người buổi sáng, hai người buổi chiều và mỗi người trong 45 phút. Tất cả đều hỏi về chuyên môn, kỹ thuật. Do tôi nói năng khó khăn nên trả lời bằng cách gõ vào bàn phím máy tính.

Đến 12g30 họ cho một nhân viên vào hướng dẫn tôi đến khu ăn trưa rồi 13g30 tiếp tục. Trước khi đến, một người bạn của tôi ở Google gợi ý “Họ thuê bạn vì họ cần điểm mạnh của bạn, không phải vì điểm yếu của bạn” và đúng như vậy.

* Kết quả ra sao?

- Nói về kiến thức chuyên môn tôi tự tin nên tôi trả lời đúng. Nhưng có nhiều yếu tố khác trong tuyển dụng của họ mình không biết được. Với người bình thường đến vòng phỏng vấn trực tiếp ở trụ sở là cuối cùng rồi. Nhưng không hiểu sao họ yêu cầu tôi phỏng vấn online thêm hai vòng nữa.

Chuyến đi đến Google với tôi là một cuộc phiêu lưu thú vị và đáng nhớ. Nếu Google không chọn mình thì mình cũng không mất mát gì mà lại học hỏi thêm được nhiều. Tôi vẫn nghĩ đây là một kinh nghiệm hữu ích cho mình.

Từ chàng trai bại não đến danh hiệu người hùng thầm lặng tại Mỹ

"Đập nát trời cao, chim khát lượn,

Phá tan đáy biển, thèm cá bơi...

Khi nào trai ngọc tan trong nước,

Lúc đó tim tôi lạnh với đời".

Quân đã vẽ mình rắn rỏi như thế trong những vần thơ mềm mại đăng trên blog cá nhân có tên "Chim cánh cụt đất Việt" của cậu.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google 3

Chánh Quân, thứ 2 từ trái qua.

Ngày 20/4 vừa qua, "Chim cánh cụt đất Việt" được trường Georgia Gwinnett College (GGC) bang Georgia, Mỹ trao danh hiệu "Unsung hero" (Người hùng thầm lặng). Tin vui này khiến những người yêu mến cậu hạnh phúc nức lòng.

Từ Zero đến Hero

"Theo thông tin từ nhà trường, bài báo viết về mình trên tạp chí Engage magazine chi nhánh tại trường GGC đã truyền được cảm hứng cho rất nhiều người. Ngoài ra, mình cũng được biết đến là sinh viên có khả năng lập trình khá tốt, sẵn sàng giúp đỡ các sinh viên khác khi cần. Mình nghĩ đây mới chính là điều khiến mình nổi bật trong số các sinh viên ở đây", Quân chia sẻ lý do mình được vinh danh "Unsung hero" tại trường học.

Quân ngồi xe lăn đến trường lãnh danh hiệu "hero". Khi thấy ống kính máy ảnh hướng về phía mình, cậu bạn nở nụ cười tươi rói, nheo hết hai mắt theo cách không đụng hàng.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google 4

Bài báo viết về Quân đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bạn trẻ Mỹ.

Trước khi trở thành người hùng, ai cũng là những con người hết sức bình thường. Quân thậm chí từng không đứng ở vạch xuất phát như bao người, cậu lùi về phía sau với hội chứng bại não bẩm sinh cùng muôn vàn những hạn chế về thể chất. Trước mắt cậu là một hành trình dài nhiều khó nhọc mà nhiều người đã bỏ cuộc.

Là người bình thường chỉ sở hữu thêm khuyết tật

Trong thời gian học tại trường GGC, Quân là sinh viên xuất sắc được trường chọn tham gia các cuộc thi của Hiệp hội Chuyên ngành Công nghệ thông tin (AITP).

9X tham gia rất nhiêu cuộc thi online như Codeforces hay Topcoder. Tuy thành tích online không cao nhưng tham gia thường xuyên các kỳ thi giúp Quân rèn luyện kỹ năng giải quyết tình huống khá tốt. Đây là tiền đề để cậu tự tin hơn khi tham gia các cuộc thi khác như AITP NCC hay ACM và giành được thứ hạng cao hơn.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google 5

Quân trong màu áo cử nhân trường Georgia Gwinnett College.

Quân đam mê thuật toán, cũng như giải thuật lập trình. Môi trường làm việc lý tưởng mà chàng trai Việt hướng đến khi ra trường là một nơi cho cậu theo đuổi và phát huy được đam mê của mình. Nhưng trước tiên, Quân muốn trở thành một lập trình viên tốt đã!

Đi được một chặng đường khá dài song Quân luôn khiêm tốn khi nói về chính mình. Cậu bảo: "Hiện tại mình vẫn chưa tốt đâu, bản thân vẫn còn nhiều điều cần cải thiện nữa. Mình biết rất nhiều nhân vật "máu mặt" trong làng IT cả trong và ngoài nước. So với họ, mình còn phải cố gắng rất nhiều!".

Khi được hỏi: "Hiện tại thể lực của anh như thế nào? Những vấn đề về sức khỏe có bao giờ là hòn đá cản chân anh đi đến phía trước?", Quân trầm ngâm: "Sức khỏe của mình không nhiều, nhưng hiện tại thì chắc cũng đủ sống qua ngày".

"Là một người hùng đặc biệt, có bao giờ Quân thấy ai đó nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại hay chưa đủ tin tưởng?".

Quân trả lời thành thật rằng: "Tất nhiên là có, vẫn có những người lạ như thế, nhưng không nhiều. Mình thấy điều đó cũng không quan trọng lắm. Mình chỉ giúp đỡ những người cần đến mình, chứ không có mục tiêu thành thần tượng của hết 9 tỷ người trên hành tinh này".

Khi du học Mỹ, Quân luôn nghĩ đến việc giúp đỡ người khác thay vì đòi hỏi cộng đồng quan tâm tới mình. "Tôi không qua Mỹ để xin niềm thương hại", 9X từng phát biểu như thế.

Chàng Developer bại não và hành trình đến Google 6

Cũng như bao bạn trẻ khác, đời sống du học với Quân còn nhiều khó khăn. Khó khăn thường trực và kinh điển nhất với cậu bạn là những ngày trời mưa, gió lạnh buốt phải đến trường trên chiếc xe lăn hay khi quá bận bịu với lịch thi cử, chạy đua với deadline đề tài nghiên cứu... không ít lần Quân phải nhịn đói cho qua bữa.

"Những đợt mưa ở đây kéo dài khá lâu. Mình hay mang ô theo người nhưng đôi khi cũng quên. Sợ nhất không phải là mưa mà là gió. Chỉ cần trở gió một chút thôi thì dù cho có mang ô cũng thành như không. Nhiều lần, ô mình bị tốc giữa trời gió lớn, gió luồn đến chỗ nào là buốt chỗ ấy. Cảnh tượng một tay mình cầm chiếc ô bị gió tốc tơi tả giữa trời mưa, tay còn lại điều khiển xe không dừng lại được chỉ biết cắm đầu mà chạy... thường xuyên diễn ra vào mùa đông. Có khi mình bực quá vứt luôn chiếc ô đi về đến nhà ướt như chuột. Lạnh không sao nhưng chỉ sợ laptop hỏng rồi lại mất dữ liệu thì thành thảm hoạ", Quân kể.

Vừa ướt, vừa mệt lại thường xuyên đối mặt với mọi điều khó khăn giữa mùa đông xa xứ một mình, nhiều lần Quân chỉ chực ngã gục. Những lúc như thế, cậu tự thì thầm với chính mình: "Nhiêu đây thôi thì mình chưa chết nổi đâuvà lại tiếp tục cố gắng.

Khép lại cuộc trò chuyện với Trần Mạnh Chánh Quân, người hùng thầm lặng của trường GGC, chúng tôi hỏi cậu: "Lớn lên với những khuyết tật bẩm sinh, động lực nào để có một Chánh Quân ở hiện tại?".

Quân trả lời một câu ngắn gọn nhưng cũng trọn vẹn mọi ý nghĩa: "Chính là bởi vì mình sở hữu khuyết tật bẩm sinh".

"Mình đã sở hữu được cái vốn liếng khác người ta, thì càng phải cho ra kết quả khác người. Với hoàn cảnh hiện tại, mình không còn gì oán trách hoàn cảnh. Mình xem mình là một con người đúng nghĩa và sở hữu thêm "khuyết tật" thôi. Chẳng ai là hoàn hảo cả nên chẳng có gì phải buồn khi mình cũng thế. Động lực là mình có thêm cái khác người mà thôi!", Quân khẳng định.

Nguồn: topITworks tổng hợp