Tôi muốn nhận thông tin mới nhất từ Aptech      
 
   
 
CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO

LTV QUỐC TẾ ACCP
CHỈ CÓ TẠI CNC
CÁC KHÓA NGẮN HẠN

THẦY CÔ LÀ ĐỘNG LỰC ĐỂ TÔI TRỞ THÀNH GIÁO VIÊN

Tháng 5 là tháng để học sinh cuối cấp tri ân thầy cô. 35 năm sau ngày ra trường, tôi xin ghi lại những lời tri ân của mình với ngôi trường thân yêu, với thầy cô giáo đã dạy dỗ chúng tôi nên người.

Bất cứ ở đâu, thời điểm hay sự kiện nào, khi lời hát “Trường em, Trường cấp ba Đông Hà, đứng giữa đồi cao lớp lớp mái tôn…” được cất lên thì tất cả chúng tôi - những thế hệ học sinh của trường - đều thấy mình như trẻ lại và lâng lâng nhớ về những tháng ngày học tập, lao động dưới mái trường thân yêu này. Ngôi trường ngày ấy không lớn lắm, chỉ mấy dãy nhà tôn và một hội trường nhỏ, nhưng nó được đứng chân trên đồi cao lộng gió và hiên ngang với những “ống thu lôi vươn thẳng lên nền trời xanh…”. Trường cấp ba Đông Hà ngày ấy, nay là Trường THPT Đông Hà, tỉnh Quảng Trị luôn là một trong những ngôi trường đáng tự hào.

Là thế hệ học sinh khóa 4, giai đoạn từ năm 1976 đến 1979, chúng tôi hội tụ về đây từ những miền quê khác nhau, đa số là học sinh nông thôn. Đã bao nhiêu năm rồi nhưng chúng tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác vui sướng pha chút tự hào khi được ôm một chồng sách mới, còn thơm mùi mực in được mượn từ thư viện nhà trường.

Ngày ấy, cuộc sống của thầy cô vô cùng cực khổ, chủ yếu trông chờ vào chế độ tem, phiếu; lương thấp, gạo thiếu, một tháng mỗi người chỉ được 13 kg gạo, mà có khi không đủ, phải thêm sắn và bo bo.

Một điều mà sau này chúng tôi mới hiểu, hầu hết thầy cô đều được đào tạo ở Trường đại học Sư phạm 10+2 hoặc 10+3. Khi vào nam lại tiếp cận với chương trình hoàn toàn mới, hệ 12 năm, chương trình cao hơn so với chương trình 10 năm ở miền Bắc. Ngành giáo dục giai đoạn ấy đâu có “dự án”, hay “chương trình” để tập huấn, bồi dưỡng như những lần đổi mới chương trình, sách giáo khoa gần đây. Tất cả đều dựa vào sự nỗ lực tự học và tự nghiên cứu của mỗi một người. Chúng tôi có dịp về thăm cô Phan Thị Thọ, giáo viên dạy toán. Cô hỏi: “Hồi cô dạy về ánh xạ, song ánh, toàn ánh, mấy em có hiểu không?”. “Thưa cô, chúng em có hiểu nhưng không chắc lắm”, chúng tôi trả lời. Cô cho biết, sau mấy năm giảng dạy toán lớp 10, cô mới hiểu sâu sắc những vấn đề mà cô đã dạy cho các em.

Vậy đó, tất cả các môn học, đặc biệt là các môn khoa học tự nhiên đều cao hơn chương trình hệ 10 năm. Không được tập huấn nhiều, lại thiếu tài liệu và đời sống của giáo viên vô cùng khó khăn nhưng với lòng yêu nghề và trách nhiệm với học trò, tất cả thầy cô ngày đêm tự nghiên cứu, trao đổi với nhau, miệt mài với từng trang giáo án để có thể cho chúng tôi những bài giảng hay và sâu sắc.

Trở về thăm trường, chúng tôi càng thấy tự hào khi ngôi trường mấy dãy nhà tôn ngày xưa được thay bằng ngôi trường khang trang, bề thế. Mấy hàng cây xà cừ mà ngày trước chúng tôi trồng nay đã trở thành những cây cổ thụ, tỏa bóng mát cho bao thế hệ học trò của trường.

Tốt nghiệp đại học, tôi được về dạy khối chuyên lý, Trường chuyên THPT Quốc học Huế, sau ngày chia tách tỉnh Bình Trị Thiên, tôi trở về dạy ngay chính trường ngày xưa mình học. 35 năm đã qua, giờ đây tôi có thể trả lời với bạn bè rằng: chính thầy cô giáo đã ảnh hưởng rất lớn đến quyết định đổi ngành từ bách khoa sang sư phạm của tôi ngày ấy.

Thạc sĩ Hồ Sỹ Anh
(Viện Nghiên cứu giáo dục - Trường ĐHSP TP.HCM)

>> Tri ân thầy cô bằng tranh lúa gạo
>> Tri ân thầy cô bằng nhạc rap
>> Một thời dấu yêu 7 - Món quà tri ân thầy cô
>> 15.000 đóa sen tri ân thầy cô
>> Quà tặng tri ân thầy cô

Aptech CNC sưu tầm từ www.thanhnien.com.vn